SẠCH ÁO RÁO TAY

                       SẠCH ÁO RÁO TAY

     Sáng sớm nắng chưa kịp chiếu vào phòng ngủ nhà bên ấy thì đã nghe chị Thủy vợ anh Hoàng to tiếng:

     – Giờ này anh còn ngủ nữa à. Người ta kêu công chở ra rẫy hái cà phê rồi kìa. Tôi là đàn bà con gái lái xe công nông không được mới phải nhờ đến anh. Đàn ông đàn ang gì mà sáng xỉn chiều say tối đi nhập cà phê khuya mới mò mặt về.

     – Mới sớm ra làm gì mà ngoa ngoắt quắt xước thế. Công ngoài chợ đầy. Có tiền mua tiên cũng được nhá.

     Không biết anh Hoàng có làm gì chị Thủy hay không, chỉ nghe tiếng quát rõ to với giọng đầy ngạo mạn và bực dọc của anh ấy. Lại nghe tiếng đáp của chị Thủy:

     – Anh ra mà kêu. ở xung quanh đội này hết công rồi.

     Thế đấy, đó là câu chuyện thường nghe ở căn nhà số 47, đội Toàn Thắng, công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên cà phê Phú Thuận.

     Chả biết cái công ty Phú Thuận này thành lập từ bao giờ. Nghe đâu đây là đồn điền cà phê có từ thời thuộc Pháp. Sau này đánh Mỹ thì Mỹ nó tiếp quản đồn điền này. Sau giải phóng năm 1975 thì quốc hữu hóa hết mọi thứ nên nó có cái tên công ty cà phê Phú Thuận. Mấy năm gần đây Nhà Nước lại tiến hành cổ phần hóa doanh nghiệp quốc doanh nên lại đổi thành cái tên dài ngoằng là : “công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên cà phê Phú Thuận”.

Nghe mới khôi hài và hoành tráng làm sao. Tên thì đổi nhưng mọi chế độ và nghĩ vụ của công nhân vẫn thế. Mùa thu hái cà phê năm nào cũng đóng năm mươi mốt phần trăm cho công ty. Còn lại là của công nhân. Nhưng mà công ty khôn lắm. Đã quy ra sẵn tương ứng với năm mươi mốt phần trăm thì bao nhiêu tấn cà phê quả tươi rồi. Dù trúng mùa hay mất mùa thì công ty cũng lấy chừng ấy. Có lỗ thì lỗ phần bốn chin phần trăm của công nhân mà thôi. Có Tết hay không có Tết thì hết một mùa cà là biết liền à. Ôi làm nông “cực thấy mẹ” luôn. Chỉ có thương nhân là lời thôi.

Mùa cà đến rồi, tất bật đủ chuyện. Sáng ra cũng chả cà phê cà pháo, đàn đúm với mấy đứa bạn được nữa. Tranh thủ ra chợ, mua mấy thứ về chuẩn bị cơm trưa đem ra rẫy cho bố mẹ và những người hái cà.

Chợ mùa cà cũng hối hả hẳn. Người mua chỉ trả một vài giá rồi cũng lấy nhanh cho kịp về đi hái. Mới sáu giờ mà chợ vắng teo hết cả. Đang ngó nghiêng đường sá để qua đường. Bỗng nghe tiếng xe công nông chạy đến và dừng ở đằng sau. Có tiếng gọi:

– Hái cà không? Bao nhiêu một công?

Có người đáp trả:

– Một trăm hai

– Mới đầu mùa, một trăm thôi. Chịu thì lên xe tôi chở ra lô luôn. Tôi cần bốn công.

Không thấy nói gì nữa. Một lát sau thấy chiếc xe nhả khói đen ngòm vào mặt tôi rồi ưởn lên dốc. Anh Hoàng chứ ai. Nhìn cái lưng còng lúc lái xe công nông là biết ngay. Không lẫn đi đâu được. Đầu mùa mà giá thuê nhân công đã là một trăm nghìn đồng một công rồi ư? Lúc tận thu chắc hai trăm nghìn quá!

Vẫn vơ những chuyện linh tinh, xe máy chạy đến trước cửa nhà khi nào không hay? Chạy ù vào cắm điện nấu một nồi cơm sáu lon. Chốc nữa chin cơm, bới ra xô. Cắm thêm 5 lon lữa là đủ cơm chả tất cả mọi người. Xào nấu đò ăn để đấy, đến mười một giờ thì đem tất cả ra rẫy.

Trời Tây Nguyên cuối thu đầu đông, có áp thấp nhiệt đới ngoài khơi xa. Gió Tây Nam hoạt động mạnh. Trời mưa suốt. Mưa chừng nào qua Noel mới nắng. Dân ở đây vẫn hay nói đùa rằng Chúa sinh, mang nắng về cho dân cà phê phơi trái.

Đã đến giờ ăn. Trời mưa nên tất cả vào “chòi cảnh vệ” để ăn, tránh mưa. Cái chòi ấy dùng để tối ra rẫy ngủ, canh không cho bị hái trộm sản phẩm. Cái hồi cà phê gần năm mươi nghìn một ký. Dân tứ sử đổ về ăn trộm cà đem bán, hết mùa thi đi lượm mót những quả rơi vãi cũng có tiền triệu để xài.

Người hái nghỉ trưa, người đem cơm tranh thủ đem chén đũa bẩn về nhà rửa và cày sân cà phê khi trời hửng nắng kẻo nó bị đen nhân của hạt. Làm cái này một tý cái kia một tý. Thế mà cũng ngót ngét một buổi chiều.

Trời chập tối, tiếng máy công nông xình xịch đổ về đội Toàn Thắng. Người làm thả nhanh bạt lưới hái cà xuống rồi xe lại xình xịch nhả khói, chạy theo lối mòn đến công ty giao nộp sản phẩm. Người ở nhà dọn dẹp sạch sẽ chờ người đi nhập cà về cùng ăn cơm tối. Hôm nay gần chín giờ tối mới thấy bố tôi về. Có lẽ hôm nay người nhập cà nhiều quá nên lâu.

– Bố ạ, hôm nay được mấy tạ hả bố? Người nhập đông quá hay sao mà giờ bố mới về?

Tôi cất tiếng gọi, hỏi bâng quơ như chỉ để chào bố. Bố trả lời một cách nặng nề, chán ngán:

– Được hơn một tấn, nhưng mưa nên họ trừ khối lượng nước nhiều. Người nhập cũng chẳng đông đúc gì cả. Chỉ tại mấy đứa nó hái cà xanh quá, họ bắt mình nhặt hết quả xanh. Giờ mới về đây. Kiếm cái nghề sạch áo ráo tay mà làm thôi con ạ. Làm cà khổ quá con ơi.

Thương bố mà chả biết làm sao, Nói nữa cũng chỉ làm bố thêm bận lòng. Mẹ nói như kiểu trách yêu:

– Sao anh không vào quán húp bát cháo lòng rồi về cho đỡ mệt.

Bố gắt:

– Tao đâu phải cái thằng Hoàng. Tối nào nhập cà xong cũng kéo bè kéo cánh ra quán bà Năm trước cửa công ty làm một chầu rồi mới về. Sáng nào con vợ nó cũng cằn nhằn. Mẹ nó không  nghe thấy à.

Rồi bố lại nhìn sang tôi với ánh mắt dò xét:

– Liệu mà chọn thằng chồng cho nó tử tế. Lấy như cái Thủy lấy thằng Hoàng thì chỉ có tàn phai má hồng. Ngày xưa con Thủy nó đẹp như thế. Sau vài năm lấy chồng. ra đồng làm cà phê mà nhìn như gái bốn mươi. Đấy! Cũng tại không có nghề ngỗng gì nên mới phải lấy chồng làm nghề cà phê đấy. Mày muốn sướng thì lo mà học. Đỗ đại học, kiếm cái nghề rồi tha hồ lấy chồng sạch áo ráo tay. Sướng cả đôi đường.

Nghe bố nói, tôi cũng chỉ biết chạnh lòng, chạnh lòng đến mức tủi thân muốn khóc. Tôi rớt đại học một lần rồi. Năm nay ôn thi tiếp, không biết sẽ ra sao. Dẫu biết bố nói thế là tốt cho mình nhưng bố mẹ kỳ vọng vào tôi nhiều quá. Áp lực quá. Tôi muốn biết sức học của tôi tới đâu và nghề nào là thực sự sạch áo ráo tay đúng nghĩa. Tôi muốn biết con trai làm nghề sạch áo ráo tay có thật lòng với tôi không? Tôi muốn biết đủ thứ. Tôi tham vọng quá….Tôi ngước lên bầu trời, nhìn bầu trời đêm mây mù xám xịt, che lấp những vì sao. Nó đen ngòm như con đường bước vào ngưỡng cửa đại học của tôi vậy.

Mặc cho tôi đang suy nghĩ, đồng hồ vẫn cứ quay, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhà nhà bật tivi vừa ăn vừa xem phim ảnh, người người rả rích kể về những chuyện đã qua. Ngoài đường rải rác vẫn nghe tiếng xe công nông xập xình chạy ở đâu đó. Khi cả xóm tắt đèn đi ngủ thì cũng là lúc những con chó gầm gừ sủa những người đàn ông trong xóm đi ra chòi cảnh vệ để trông giữ cà phê. Ấy cũng là lúc kết thúc một ngày lao động của những người phụ nữ. Cầu mong sáng mai thức dậy là một ngày bội thu.

                                              Buôn Ma Thuột, 23/9/2012

                                                       Ái Châu

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Các bạn cảm nhận bài viết này như thế nào? Hãy cho tôi một góp ý thiết thực?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: